XUÂN

Chúng tôi về đến nhà khi đồng hồ vừa điểm nửa đêm. Tôi dẫn Bích Nhã lên phòng dành cho khách, hỏi cô có cần giúp sắp xếp hành lý hay không. Cô phá lên cười rồi mở vali cho tôi xem. Không quần áo, không đồ dùng cá nhân, lại càng không có bộ đồ trang điểm cô coi như sinh mệnh. Bích Nhã từng đến thăm tôi không ít lần, đôi khi rảnh rỗi cô sẽ ở lại vài ngày. Nhưng chưa lần nào cô đến mà không mang theo bất cứ thứ gì cần thiết như thế này. À không, cô có mang theo một thứ, nhưng tôi không cho rằng nó là cần thiết – một chậu cây. Nó được bọc trong túi ni-lông dày, nhưng vẫn không tránh khỏi việc một ít đất bị dính vào túi. Bích Nhã cẩn thận rũ từng nắm đất trở lại chậu cây. Trông nó không có lấy một điểm đặc biệt cũng như có thể hấp dẫn ánh mắt một ai đó.
Rời giường lúc sáu giờ sáng, tôi vừa vò mái tóc rối xù như cục bông của mình, vừa đẩy cửa phòng Bích Nhã. Căn phòng tối om, không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng len lỏi từ cửa sổ vào căn phòng qua tấm rèm đang phập phồng. Bích Nhã đứng yên lặng bên cửa sổ, không biết cô đang làm gì, hay đang nghĩ gì. Tôi do dự mất một lúc rồi mới bật đèn lên. Bộ váy màu đỏ rực khiến tôi chói mắt. Nhíu mày, tôi thầm nghĩ rằng bộ váy trắng muốt hôm qua chắc chắn sẽ hợp với Bích Nhã hơn. Tôi khẽ khàng lại gần cô, cố gắng không gây ra bất kì tiếng động nào. Ngay lập tức tôi nhìn thấy bình nước trong tay cô, nó keo kiệt tưới từng giọt từng giọt một cho chậu cây. Từng giọt từng giọt nước thấm xuống đất. Tôi không biết Bích Nhã đã tưới trong bao lâu và cô sẽ tiếp tục tưới đến bao giờ. Rồi đột nhiên nước ngừng chảy, cô lẳng lặng mở nắp bình ra xem.
xuan-1
xuan-2

Your email address will not be published. Required fields are marked *